Trang chủ Bóng đá Bóng Đá Ý Từ Giroud nhìn về hiện tượng ‘Pháp hóa’ ở Milan

Từ Giroud nhìn về hiện tượng ‘Pháp hóa’ ở Milan

61
0

Việc Olivier Giroud ghi bàn ra mắt Milan ngay ở lần chạm bóng đầu tiên, một cú đánh đầu sau quả tạt của Samu Castillejo, coi như là cái duyên của người Pháp ở Milan. Giroud đại diện cho bộ tứ cầu thủ Pháp thuộc biên chế Milan lúc này. Hàng thủ có Pierre Kalulu, người được đưa về từ đội trẻ Lyon mùa trước, và mùa này “bổn cũ soạn lại” với vụ chiêu mộ thủ môn Mike Maignan từ Lille. Ngoài ra, Milan còn Theo Hernandez ở vị trí hậu vệ trái, hiện đã nằm trong nhóm ngôi sao sáng nhất đội, và 6 tháng cuối mùa trước cũng mượn Soualiho Meite từ Torino.

Thật ra, chẳng có cái gọi là “chiến dịch Pháp hóa” hay “chủ trương Pháp hóa” nào ở Milan cả. Việc sử dụng cầu thủ Pháp hoàn toàn vì lý do khách quan, trong đó chủ yếu vì giá rẻ. Giroud và Kalulu đều đến với phí chuyển nhượng không đáng kể, Meite được mượn miễn phí ở mùa Đông năm ngoái để vá tuyến giữa, có điều khoản mua đứt nhưng Milan không kích hoạt. Trong khi đó, Hernandez và Maignan được nhắm đến đã lâu,  họ là các giải pháp đường dài với chi phí cũng không quá đắt.
Câu chuyện khá giống giai đoạn từ 2012-2018 khi đội bóng thiếu tiền đến mức phải bán Thiago Silva và Zlatan Ibrahimovic cho PSG. Sau đó, Rossoneri vớ được một số “hàng Pháp giá rẻ”, mà một vài trong số đó khởi đầu khá tốt. Tiemoue Bakayoko được mượn từ Chelsea chỉ 1 mùa rồi trở thành cầu thủ yêu thích nhất của HLV Gennaro Gattuso. Jeremy Menez cũng là trò cưng của HLV Filippo Inzaghi, tiếc rằng đúng với kiểu làm ăn manh mún của một đội bóng thiếu tiền, Milan đều không gắn bó được lâu với những cầu thủ này.

Giai đoạn hoàng kim của cầu thủ Pháp tại Milan bắt nguồn từ mùa 1992/93. Từ việc chỉ dùng bộ ba Hà Lan lừng danh của Arrigo Sacchi, Milan bất ngờ chiêu mộ Jean-Pierre Papin với giá kỷ lục vào mùa Hè 1992. Một năm sau, họ mua thêm Marcel Desailly cũng từ Marseille. Bộ đôi này cùng Milan vào chung kết Cúp C1 trong 2 lần liên tiếp vào các mùa 1992/93 và 1993/94, vô địch mùa 1993/94 sau thắng lợi 4-0 trước Barcelona mà đích thân Desailly ghi 1 bàn.

Tất nhiên, thời kỳ này Milan quá giàu. Việc sở hữu đồng thời hai tiền đạo hay nhất thế giới lúc đó là Papin và Van Basten, trong khi châu Âu vẫn có luật giới hạn 3 cầu thủ nước ngoài trên sân cùng lúc, thể hiện chất ngông của Chủ tịch Silvio Berlusconi. Người ta nói Papin thất bại và đã không phát triển được sau khi rời Marseille, nhưng đấy là thất bại khi cạnh tranh vị trí với một Van Basten kiệt xuất, thất bại với 31 bàn sau 63 trận, hiệu suất… mơ ước của mọi tiền đạo. Milan vô địch mùa 1993/94 cũng với tổng cộng 36 bàn, Vua phá lưới Daniele Massaro chỉ ghi 11 bàn, nên chỉ trích Papin ghi ít bàn mùa đó cũng không thật chính xác.

Đáng tiếc, dù Papin không được coi là một huyền thoại, một “thương vụ thất bại”, thì đội bóng cũng không chiêu mộ được bản hợp đồng Pháp nào ngang tầm. Giroud có thể sẽ tỏa sáng hơn thảm họa Christophe Dugarry ở mùa 1996/97, cầu thủ chỉ ghi 6 bàn sau 26 lần ra sân, nhưng vẫn rất khó để so anh với “thất bại Papin”. Theo Hernandez và Maignan là những câu chuyện của tương lai nhiều hơn, khi họ chưa được xem là những người hay nhất của Pháp ở vị trí của mình. Maignan dự EURO 2020 trong vai thủ môn số 3, trong khi Hernandez, dù là sao sáng ở Milan, vẫn… không được gọi.

Nhà Elliott tác động đến “công cuộc Pháp hóa”
“Hiện tượng Pháp hóa” của Milan liên quan cả đến mối làm ăn của Quỹ đầu tư Elliott, chủ sở hữu Milan. Cho đến cuối năm 2020, chủ sở hữu Lille là tài phiệt Gerard Lopez vẫn nợ quỹ này 130 triệu euro, số tiền mà Elliott cho Lopez vay khi mua Lille năm 2017. Sau đó vì Lopez hết khả năng chi trả,  Elliott “gợi ý” Lopez bán đội bóng. Mối lương duyên này ảnh hưởng mạnh đến các mối quan hệ của Elliott, bao gồm cả chuyển nhượng.

7 – Chỉ từ tháng 6/2019, Milan đã dùng 7 cầu thủ Pháp. Đó là Maignan, Giroud, Meite, Kaluku, Hernandez, Bakayoko và Leroy Abanda, một hậu vệ trẻ đến từ Monaco.

 

Bài trướcLeeds nguy cơ mất sạch trung vệ trước trận gặp Man United ở vòng 1 Ngoại hạng Anh 2021/22
Bài tiếp theoBị nói ‘có mẹ giàu chứ thấy chẳng được gì’, Ngọc Thanh Tâm khịa gắt antifan