Trang chủ Tin Bí Ẩn Bạn đã từng gặp qua những chuyện kỳ quái thực sự nào...

Bạn đã từng gặp qua những chuyện kỳ quái thực sự nào ở trong bệnh viện?

109
0
Truyện 1. Lúc nhỏ sức khỏe tôi không tốt hay bị bệnh, luôn phải đi đến phòng mạch gần nhà để truyền dịch, cũng không phải bệnh gì nặng lắm nên thường nằm giường gần cửa phòng mạch truyền dịch.
Bởi vì việc này cũng quá đỗi bình thường nên ba mẹ tôi không có để ý nhiều, thông thường thì tôi nằm trên giường truyền dịch, còn họ thì ở bên ngoài nói chuyện.
Có một lần dịch trong bình đã truyền hết rồi, tôi kêu lên, nhưng cho dù có kêu như nào thì cũng không có ai đến. Lúc đó còn nhỏ mà, nhát gan lắm, lo sợ mình sẽ chết.
Đột nhiên từ đâu có một ông bác mặt áo khoác trắng, đến giường tôi rút kim tiêm ra rất nhanh (vấn đề ở đây là phòng bệnh lắp cửa kính, kể cả cửa sổ trên tường cũng lắp cửa kính, lúc đó tôi nhìn ra ngoài, bên ngoài vốn không có người).
Hơn nữa, ngày hôm sau lúc tôi đi tái khám, thuận miệng nên đã hỏi cô bác sĩ khám bệnh cho tôi, cô ấy nói trong phòng chưa bao giờ có ông bác lớn tuổi nào cả……
Việc này cũng chút cũng không cảm thấy đáng sợ =)))
Truyện 2. Năm đầu tiên tôi đi làm ở bệnh viện, tôi làm ở khoa cấp cứu, lúc đó là vào giữa đêm, chúng tôi phải cấp cứu cho một bà lão, tôi cùng với bác sĩ trực ban và một bác sĩ chính (cũng là thầy giáo đang dạy tôi) cùng nhau luân phiên hồi sức tim phổi, thế nhưng cuối cùng cứu không được, bà lão không qua khỏi.
Có thể do lần đầu tiên tôi tham gia cấp cứu, nhưng lại cứu không được, nên trong lòng cảm thấy vô cùng hối hận, cảm thấy rất buồn, luôn cho rằng nếu như tôi cố gắng thêm thì nói không chừng sẽ cứu được bà lão ấy.
Từ sau hôm đó khoảng 3,4 ngày, trong đầu tôi vẫn luôn tự trách mình. Trọng điểm là ngay lúc này đây, sau khi việc đó trôi qua được 3,4 ngày, có một buổi tối hôm đó, tôi mơ thấy bà lão ấy, trong mơ bà lão nở nụ cười rất hiền hậu không ngừng an ủi tôi và nói: cô bé à, ta không trách con đâu, con đừng nghĩ nhiều nữa. Sau khi tôi thức dậy, cảm giác hối hận cũng biến mất, cũng không còn tự trách mình nữa.
Truyện 3. Chuyện này khá sâu sắc đối với tôi, đó là lúc tôi được 4, 5 tuổi, ba mẹ tôi lúc nào cũng bận việc, nhưng sức khỏe tôi thì lại không tốt, nên thường xuyên một mình nằm trong bệnh viện để truyền dịch, khi trời vừa rạng sáng thì ba mẹ tôi chỉ đến thăm nhìn một cái rồi đi.
Ngoài mặt thì tôi giả vờ tỏ ra là một đứa trẻ ngoan, rất hiểu chuyện, nhưng thực chất thì tôi đều thức từ nửa đêm cho tới rạng sáng chỉ để nhìn thấy ba mẹ một cái mỗi lúc ba mẹ tới thăm.
Có một lần vì không thể chịu đựng được nữa, hôm đó khoảng 3 giờ sáng, mẹ tôi đến phòng bệnh thăm tôi, lúc bà ấy về tôi đã đuổi theo, chạy ra tới cửa phòng bệnh, đứng nhìn bà ấy đi càng lúc càng xa, sau đó thì nước mắt cứ chảy xuống không kiềm lại được. Từ trong phòng bệnh có một bà lão mặc quần áo của bệnh nhân đến dìu tôi quay vào phòng, cho tôi ngồi xuống giường, sau đó cứ an ủi tôi, tôi mơ hồ rồi ngủ quên luôn.
Sáng hôm sau thức dậy, tôi mới ý thức được, cái phòng bệnh này chỉ có một người là tôi, bà lão đêm qua từ đâu đến ấy…….
Có điều lúc đó tôi còn nhỏ nên không cảm thấy sợ tẹo nào cả……
Truyện 4. Tháng trước tôi đi đến bệnh viện để phẫu thuật, sau khi nhập viện xong đã làm một loạt kiểm tra, đến thứ bảy thì đã kiểm tra xong toàn bộ sức khỏe, và bệnh viện đã định sẵn sẽ làm phẫu thuật vào thứ ba tuần sau, lúc đó tôi cảm thấy bản thân mình có thể tự lo được, nên đã kêu người thân về nhà nghỉ ngơi.
Phòng bệnh tôi nằm có 3 giường, 2 bệnh nhân kia đều có người nhà ở lại thăm nom, chăm sóc, tối đó gần tới giờ ngủ, tôi cứ chơi điện thoại rồi ngủ quên lúc nào không hay, trong lúc mơ màng tôi nhìn thấy có một người đàn ông tiến đến giường tôi, nắm chặt tay tôi muốn lôi tôi ra khỏi giường bệnh, sau đó tôi ý thức được bản thân mình đang nằm mơ, nên vội vã bật dậy lấy cây dao gọt trái cây để ở trên tủ nhỏ kế bên giường bệnh đặt dưới gối nằm, sau đó tôi lại đột nhiên tỉnh dậy, thức dậy rồi tôi mới biết khi nãy tôi vẫn đang ngủ, việc bị nắm chặt tay, hơn nữa cây dao gọt trái cây vốn không có dưới gối nằm của tôi, mà nó vẫn đang ở trên cái tủ kế bên giường. Tôi bị dọa sợ đến mức hôm sau kêu người nhà tới đây ở với tôi, sau đó cũng không xảy ra việc tương tự như vậy nữa.
Truyện 5. Đây là một câu chuyện có thật. Tôi đang thực tập tại một bệnh viện hàng đầu, bệnh viện này có hai tòa lầu lớn và hai tòa lầu này được liên thông với nhau. Ở lầu 9 của một trong hai tòa lầu có ngân hàng máu và phòng phẫu thuật, hai nơi này luôn đều được khóa chặt, căn bản không có người vào ban đêm.
Có một đêm nọ tôi làm ca đêm, lúc nửa đêm, khoảng hơn 2 giờ, thời gian cụ thể không nhớ rõ, tôi nghe lời thầy giáo đi lấy bịch máu, vì có người cần truyền máu gấp, nửa đêm mà phải truyền máu thì phải lập tức đi kiểm tra sức khỏe bệnh nhân. Thế là tôi đi một mình. Vì lúc đó lớn gan, với cả bản thân tôi cũng không cảm thấy có gì ghê rợn cả.
Đi đến nơi, tôi đi qua phòng trực ban trước để gõ cửa, khi nhận được phản hồi từ thầy giáo đang làm việc ở trong phòng thì tôi mới qua chỗ cửa sổ phòng và chờ lấy chìa khóa. Mọi người đều biết, thông thường ở những nơi như này thì cửa sổ sẽ có chổ để đồ hoặc để điền giấy tờ được xây bằng đá cẩm thạch. Tôi chính là đến đó rồi chường người lên đợi thầy đến. Lúc đó lại đang là mùa đông, có lẽ thầy phải bận nhiều áo khoác nên một lúc rồi vẫn chưa thấy xuất hiện.
Tôi vẫn tiếp tục đợi, đột niên cảm thấy cổ chân rất lạnh, tôi theo phản xạ đá chân qua lại thì không cảm thấy gì nữa. Lúc đó trong đầu tôi chỉ nghĩ do mình đứng đụng vào bức tường thôi. Tôi cúi đầu xuống xem, lại cảm thấy nguyên nhân là do cái bàn đá nên đứng dậy cách xa một chút. Lại cho rằng do bộ đồ y tá tôi đang mặc là quần dài đụng trúng cổ chân nên mới có cảm giác sai lệch như vậy, nhưng rồi lại cảm thấy không đúng, vì tôi còn mang cả vớ nữa, tôi cảm thấy khá là khó hiểu, nhưng rồi thầy từ trong phòng bước ra. Tôi không quan tâm tới nữa cứ thế mà làm công việc của mình. Thế nhưng khi rời khỏi lầu tôi lại thấy thầy ở phòng trực ban từ thang máy bước ra, cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng tôi lại nghĩ trong lúc tôi lấy máu thì cũng là lúc thầy vừa đi công việc.
Sau khi kết thúc ca trực, tôi về nhà, lúc tôi đang tắm thì phát hiện cổ chân tôi có vết bầm xanh trông như bị người ta nắm chặt, lại còn nằm ngay chỗ mà đêm qua tôi thấy lạnh, là dấu tay của người lớn. Tuy nhiên, tôi không thấy đau cũng không thấy ngứa, đáng ra nếu như bị đụng trúng thì phải cảm thấy rất đau vì nó đã bầm xanh, nhưng tôi lại không có chút cảm giác đau đớn gì cả.
Sau này nghĩ lại thì cảm thấy hơi đáng sợ, có lẽ đã gặp thứ dơ bẩn, bị thứ đó nắm phải, nhưng cũng may vì tôi không bị gì. Chắc đa phần nguyên nhân là do phòng phẫu thuật và ngân hàng máu……..
Truyện 6. Tôi là một y tá trong bệnh viện. Còn nhớ rất rõ, hôm đó là ngày cuối năm, ngày 31/12, tôi nằm trong đội ngũ được đào tạo luân phiên ở khoa cấp cứu, tối đó tôi đã hẹn bạn đi giao thừa, lúc gần đi lại có bệnh nhân cần kiểm tra sức khỏe nên tôi đã tăng ca, lúc về thì đã khá trễ rồi.
Từ lầu 3, tôi vội vã rời đi, đi ngang qua thang máy, chưa nhìn kỹ đã bước vào. Tôi ấn xuống lầu 1, sau đó đứng ngay góc dành cho người có việc gấp để đứng chờ thang máy xuống. Tôi cũng thật ngu ngốc khi không nhìn kỹ, sau khi bước vào thang máy mới phát hiện thang máy tôi đi là thang máy thường dùng để đưa xác chết xuống tầng chứa nhà xác, hơn nữa khi nãy lúc còn làm việc đã nghe tiếng khóc của thân nhân khi có bệnh nhân kia không qua khỏi.
Trong thang máy chỉ có một mình tôi. Thang máy xuống lầu 2, tôi nhìn qua thấy nút b1 trong thang máy tự sáng lên (tầng đó chính là tầng chứa xác, tuyệt đối không thể xảy ra việc người ở tầng b1 ấn nút đi thang máy, mà nút b1 ở bên trong thang máy sáng lên được). Lúc đó tôi bắt đầu thấy ớn lạnh rồi, thang máy xuống tới lầu 1, tôi muốn chạy thật nhanh ra ngoài, nhưng quái lạ ở chỗ cửa thang máy không mở ra, chẳng những vậy còn tiếp tục đi xuống tầng b1.
Tôi cũng không biết phải nghĩ sao nữa (hoặc là nói một cách chính xác hơn, căn bản lúc đó tôi không còn suy nghĩ được gì nữa) đành phải buộc miệng mà nói: thật sự rất xin lỗi, tôi có việc rất gấp cần phải đi cho kịp giờ, có thể để cho tôi đi trước được không, cảm ơn, cảm ơn nhiều. Sau đó!!!!!!!!nút b1 trong thang máy tắt sáng!!!!!!!!!thang máy cũng chạy ngược lên!!!!!!!!đến lầu 1, cửa thang máy từ từ mở ra, người bên ngoài đi vào. Còn tôi thì cong giò lên chạy ra ngoài!!!!!!!! Thấy sợ hãi thật sự, sau đó tôi cũng không còn tâm trí nào để nghĩ về việc đi giao thừa nữa, tôi hủy hẹn và đi thẳng về nhà ngủ…..
Hôm sau đọc tin tức mới biết chỗ tôi định đi giao thừa có xảy ra ẩu đả, đánh nhau, tôi suy nghĩ lại việc này có phải là trong cái rủi có cái may không…
Bài trướcBộ ảnh của ‘cặp đôi đũa lệch’ chàng 6 múi, nàng ‘6 ngấn mỡ’ khiến cư dân mạng bàn tán không ngớt
Bài tiếp theoViệt Nam sẽ ‘thừa’ khoảng 1.38 triệu nam giới vào năm 2026